Suốt thời gian bị chúng nhầm là thi thể, bé phải chịu đau đớn cả thể xác và tinh thần trước khi nhắm mắt

Trong một lần đi thiện nguyện cùng nhóm bạn ở một vùng quê nghèo gần TN, mình có nghe người dân ở đây kể lại một câu chuyện kinh dị có thực từng xảy ra tại căn nhà bỏ hoang nơi cánh đồng hẻo lánh trong xã.

Đó là mùa hè cách đây chừng 5-6 năm, khi ấy trong căn nhà bỏ hoang vẫn còn có 3 con người sinh sống, hai vợ chồng và 1 đứa con gái 7 tuổi. Đứa bé xinh xắn, ngoan ngoãn nên hàng xóm ai cũng mến.

Hàng ngày nó thường đi học một mình vì ba mẹ nó đều phải đi làm thuê cho người ta để kiếm cơm chạy bữa hàng ngày. Trong số những người hàng xóm mà đứa bé đó thường lui tới chơi đùa có một người là hàng xóm lâu năm của gia đình.

Người này cũng đã lớn tuổi và neo đơn. Nghĩ cho con qua lại chơi, phụ ông được việc gì thì phụ, coi như trả nợ ân tình vì ông cũng hay cho vợ chồng anh chị mượn tiền lúc túng thiếu.

Chẳng ngờ… một hôm, nhân lúc bố mẹ bé còn đang bận đi làm xa, lão già đã kéo bé vào trong buồng tối, giở trò đồi bại. Chưa thỏa mãn thú tính, trong lúc con bé còn co ro, sợ hãi thì lão cho nguyên bàn tay vào v.ù.n.g k.í.n của nó chọc thụt, rồi cười ha hả khoái trá. Máu cứ thế chảy loang cả nền, con bé gào thét mà không thành tiếng vì đã bị lão buộc khăn bịt miệng.

Đến lúc lão thả nó đi thì nó chỉ còn biết lết về nhà và nằm sóng xoài. Khi bố mẹ về đến nơi thì con đã ngất từ lâu. Đưa con đi bệnh viện thì mới biết con đã bị x.â.m h.ạ.i. Trò chơi ấu dâm của lão đã hại con bé bị tàn phế suốt đời.

Hai vợ chồng đưa con về nhà chăm sóc được chừng 3 năm thì nó chết. Trong suốt thời gian đó, cứ đêm đêm người dân quanh xóm lại nghe con bé gào thét thảm thiết, xót xa. Còn lão già đó, sau khi bị vạch tội, con cháu lắm của nhiều tiền đã chạy cho được miếng giấy chứng nhận tâm thần nên thoát tội. Sau khi con mất, hai vợ chồng không còn ở đó. Căn nhà bỏ hoang vẫn còn in những ký ức kinh hoàng…

Có thể trong câu chuyện rùng rợn này người dân đã thêm chút màu sắc kinh dị nhưng tội ác của những kẻ ấu dâm thì không gì có thể chối cãi.

Em nghe được câu chuyện này cũng còn thấy hãi hùng cho chính sự bình yên của mình thì hỏi sao những bé gái yếu ớt và ngây thơ có thể thoát khỏi vòng vây của chúng?

Chuyện đã nghe từ thời sinh viên, nay đã có chồng và sinh con nhưng giờ đây em vẫn luôn ám ảnh về nó mãi các mẹ ạ. Cứ cách ít tuần hoặc ít th.á.n.g, mở máy ra lướt tin là lại thấy vụ anh họ x.â.m h.ạ.i em, ông hiếp dâm cháu, tên sát nhân hiếp dâm rồi phi tang… hỏi sao không sống trong nỗi ám ảnh cho được.

Năm 2012, trong ngày đầu th.á.n.g 8, cũng từng có một vụ việc gây chấn động Bắc Giang lúc bấy giờ. Vụ việc xảy ra tại thôn Hoành Sơn, xã Phi Mô, huyện Lạng Giang, Bắc Giang. Nạn nhân là bé Hoàng Thị Ánh Nguyệt, 11 tuổi, bị mất tích từ 22h ngày 28/7. Tối hôm đó, bé Nguyệt ngủ một mình trong buồng, thấy bác của bé đã ngủ nên tên Minh đã dụ dỗ, rủ bé đi mua thuốc lá.

Lúc này, trong người hắn đã nổi thú tính nên thay vì ra tiệm tạp hóa, hắn đã dẫn bé vào khu nhà hoang của mình, dùng vũ lực để thực hiện hành vi giao cấu đồi bại. Thỏa mãn thú tính xong, tên Minh đã vứt bé Nguyệt xuống giếng, sát hại hòng che giấu hành vi phạm tội của mình.

Trước đó, vào đêm ngày 4/3/2012, một hành vi tội ác ghê rợn cũng đã xảy ra với một bé gái khác ở huyện Long Phú, Sóc Trăng. Hôm đó, ba gã bạn nhậu Nguyễn Thanh Lâm (SN 1970) và Phạm Minh Trí (SN 1991) và Phan Thanh Dương (SN 1994) tổ chức ăn nhậu.

Sau khi chè chén, thú tính nổi lên, cả 3 bắt đầu tìm con mồi. Vừa rời quán nhậu, thấy cháu Đ.L.T.A (SN 2001, trú tại xã Xuân Thắng, huyện Thới Lai) đang một mình ra đường mua trà và mỳ tôm cho bố, chúng như mèo thấy mỡ nên ngay lập tức khống chế, bắt cóc bé A. Chúng lôi bé này vào một khu vắng vẻ gần trường học bỏ hoang để h.ã.m h.i.ế.p.

Sau đó, cả 3 bịt miệng nạn nhân rồi dìm xuống nước một cách tàn bạo cho tới chết. Nghi bé đã chết, nhưng chúng vẫn chưa thỏa mãn, nhẫn tâm tâm kéo xác bé A tới một khu vườn vắng để rồi tiếp tục giở trò đồi bại với thi thể em.

Lúc đang thực hiện hành vi mất nhân tính, thấy bóng người, cả 3 lại đẩy vội xác bé A. xuống mương ngay gần đó để phi tang rồi trốn chạy. Khi tìm thấy thi thể bé, v.ù.n.g k.í.n đã dập nát, tổn thương nghiêm trọng và kinh khủng hơn nữa là bé chết do bị ngạt nước. Điều đó có nghĩa là trong suốt thời gian bị x.â.m h.ạ.i, bé đã phải chịu đau đớn tột cùng về cả thể xác lẫn tinh thần.

Đến năm 2013, các gia đình khắp cả nước lại một lần nữa chấn động với vụ án ông Chuyên, hơn 60 tuổi được mệnh danh là ‘già không đều’ sinh sống ở xã Châu Thành, huyện Quỳ Hợp, Nghệ An hiếp dâm chính đứa cháu ruột của mình. Đây là đứa cháu ruột của ông, con của đứa con gái của vợ sau.

Thấy cháu bé ngoan ngoãn, dễ bảo nên con quỷ thú tính của yêu râu bạc lại nổi lên. Vào th.á.n.g 8/2013, khi bé Thảo sang nhà ông bà chơi. Nhân lúc cả nhà đi vắng chỉ còn một mình ông Chuyên bế thốc vào giường và giở trò đồi bại. Điều đáng căm phẫn là sau khi thực hiện trót lọt lần đầu, lão lọc lõi dụ cháu khi thì bánh, chuối lúc thì trái cây để dặn cháu không được nói cho ai biết.

Nhờ vậy, lão bén mùi, liên tiếp 7 lần thực hiện hành vi đồi bại với cháu ngoại trên giường của chính mình. Cũng may, trời bất dung gian, đứa bé hồn nhiên kể lại với chị, chị báo cho bố nên sự việc mới được phanh phui.

Đây là các vụ án ấu dâm gây chấn động dư luận trong một thời gian dài. Và còn rất nhiều vụ án ấu dâm khác cũng liên tiếp xảy ra trong thời gian đó với tính chất rùng rợn không khác gì phim kinh dị.

Bất cứ ai có lương tâm cũng phải nhức nhối và đau đớn khi nghe đến chứ không riêng gì bản thân những người mẹ đang có con gái, những đối tượng trong tầm ngắm của bọn ấu dâm ác thú. Nhưng cái để an ủi dư luận lúc bấy giờ là bọn chúng đều bị đưa ra ngoài ánh sáng và nhận những hình phạt nghiêm khắc nhất của pháp luật.

Nhưng vẫn còn đó rất nhiều vụ ấu dâm còn dang dở hoặc kẻ thủ ác chưa nhận được sự trừng phạt đúng với mức tội ác mà chúng đã gây ra. Cuộc đời của những bé gái phải sống trong ký ức đau đớn do chính những tên ấu dâm gây ra vẫn chưa có hồi kết. Nỗi đau của các bà mẹ có con bị x.â.m h.ạ.i vẫn tiếp tục hằn sâu mà không tìm ra được lối thoát vì rất nhiều lý do khác nhau.

Chắc các mẹ cũng còn nhớ vụ Minh Béo được thả về Việt Nam sau khi thực hiện hành vi ấu dâm với bé trai tại California, Mỹ. Hay vụ Nguyễn Thành Dũng, 34 tuổi, người An Giang bạo hành và lạm dụng t.ì.n.h d.ụ.c trẻ em tại một đồn điền cao su tỉnh Mondulkiri, Campuchia giáp biên giới Việt Nam tại tỉnh Đắk Nông?

Các vụ việc liên tiếp được đưa ra ánh sáng và dư luận đã dùng tiếng nói của mình với hy vọng những tội ác này không bao giờ được dung thứ.

Vậy thì cớ sao một vụ ấu dâm rành rành với nhân chứng và bằng chứng thuyết phục lại đang được cho chìm xuồng để lắng xuống trong lặng lẽ. Vụ án em muốn nói đến đây chính là vụ x.â.m h.ạ.i trẻ em xảy ra ở tại chung cư Lakeside, Khu đô thị Chí Linh, phường Nguyễn An Ninh, TP. Vũng Tàu, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu.

Sở dĩ hôm nay đào mộ vụ này lên một lần nữa vì từ lâu, em đã quá bức xúc với cách mà vụ án này được cho vào quên lãng. Nhân cơ hội, khi lá thư thống thiết của các luật sư về vụ này được truyền lan khắp các trang cá nhân của những người có lương tâm thì em lại càng không cho phép mình tiếp tục im lặng được nữa.

Em đã từng theo dõi vụ này trên các báo và cũng đã từng xem clip bé gái, 1 nạn nhân của lão dê già này kể lại. Nghe đến đâu mà xót xa và căm phẫn đến đó. Lão vẫn đang ung dung ở ngoài và thách thức tất cả vì tin rằng “không có đủ bằng chứng” để buộc tội. Trong khi đó, những đứa bé gái đã từng bị lão dùng tay và miệng để x.â.m h.ạ.i v.ù.n.g k.í.n thì vẫn sống trong nỗi sợ hãi và tủi nhục.

Người mẹ mạnh mẽ của c.ô b.é mang đơn đi khắp cửa công đường để tìm lại công lý cho con, nhưng đến lúc này, công lý cũng chỉ là “tên một nghệ sĩ hài phía Bắc”. Đã có rất nhiều bàn tay chung sức với gia đình các bé bị hại để vụ việc được pháp luật can thiệp nhưng tất cả đều bị đánh chìm vì nhiều lý do khác nhau.

Lão dê già ở Vũng Tàu dẫn 1 bé gái đi chơi

Nếu cứ tiếp tục im lặng và dửng dưng với những sự việc đau lòng như thế này thì e rằng, tội ác ấu dâm sẽ vẫn còn nhởn nhơ nhe hàm răng nham nhở để cười khẩy trong bóng tối mất thôi. Và phải chăng, một ngày nào đó, chúng ta chỉ dám nói khi con, em chúng ta trở thành nạn nhân của bọn chúng.

Ấu dâm là một tội ác và khi chúng ta dung thứ chẳng khác nào đẩy con em mình vào nguy hiểm.

Nhà văn Ngọc Thạch lên tiếng trước khi vụ việc thật sự chìm xuồng
Ảnh:internet

Em chỉ là một tiếng nói nhỏ nhoi nhưng thà nói lên bức xúc của mình còn hơn không làm gì cả. Mong các mẹ share vụ này để nhiều em bé được cứu khỏi bàn tay tử thần của những kẻ quỷ đội người này. Chỉ còn chưa đầy 2 th.á.n.g nữa để hành động, các mẹ hãy lên tiếng ạ!

Sau cùng, còn một điều này xin nhắn các mẹ:

Nhiều chuyên gia cho biết trên thực tế công tác giám định về x.â.m h.ạ.i t.ì.n.h d.ụ.c trẻ em còn hạn chế. Chẳng hạn ở TP HCM, chỉ có Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ được chỉ định giám định pháp y về x.â.m h.ạ.i t.ì.n.h d.ụ.c và cũng chỉ giám định trong giờ hành chính.

Luật Giám định tư pháp quy định việc trưng cầu giám định pháp y về x.â.m h.ạ.i trẻ em là loại đặc biệt, phải được thực hiện nhanh để xác định thủ phạm dù t.i.n.h t.r.ù.n.g chỉ sống được tối đa 72 giờ.

Như vậy, nếu trẻ em bị x.â.m h.ạ.i t.ì.n.h d.ụ.c mà phát hiện trễ hoặc đưa đi giám định không kịp thời sẽ thiếu mất bằng chứng quan trọng để xác định thủ phạm. Chính vì vậy, các mẹ có con bị x.â.m h.ạ.i muốn đòi lại công bằng cho con mình và ngừa tội ác tiếp diễn thì xin ghi nhớ rõ phải càng sớm càng tốt đưa con đi giám định để có bằng chứng thuyết phục nhất nhé!

Ảnh minh họa

Theo WTT