Vợ đi xuất khẩu lao động 5 năm trở về cùng 1 đứa bé, ném thẳng vào mặt chồng 1 tỷ rồi phán câu xanh rờn…

Vợ chồng tôi cưới nhau được tám năm nay, năm năm đầu, chúng tôi rất hạnh phúc. Vợ tôi đều đang làm việc ổn định trong một cơ quan nhà nước, lương đủ chi tiêu hằng tháng chứ chẳng dư giật được đồng nào.

Vợ chồng tôi cưới nhau được tám năm nay, năm năm đầu, chúng tôi rất hạnh phúc. Vợ tôi đều đang làm việc ổn định trong một cơ quan nhà nước, lương đủ chi tiêu hằng tháng chứ chẳng dư giật được đồng nào.

Một hôm vợ nói với tôi đã đăng ký ra nước ngoài làm việc thời gian đi là ba năm. Tôi khá sốc trước quyết định của vợ.

– Tại sao em lại không bàn trước với anh?

– Em đã tính kỹ rồi, sang đó ba năm em sẽ làm được gấp mười lần so với ở nhà.

Tôi một mực ngăn cản, nhưng cô ấy vẫn quả quyết:

– Không bao giờ lại có một cơ hội tốt như thế đâu anh.

Đêm đó tôi nằm suy nghĩ nhiều lắm. Đành rằng ba năm không dài là mấy nhưng hai đứa con của chúng tôi còn quá nhỏ, chúng phải sống xa mẹ thời gian đó tôi thấy tội nghiệp các con nhiều lắm.

Biết không suy chuyển được vợ, tôi chấp nhận để cô ấy đi. Thời gian đầu tôi chưa quen việc vắng vợ, tôi thấy thật trống vắng và buồn bã. Vì lệch múi giờ nên hai vợ chồng không nói chuyện được nhiều, nhưng tôi biết tình cảm vẫn hướng về nhau. Tôi bận bịu chăm sóc con cái thay cô ấy.

Năm đầu tiên, cô về thăm chồng con. Nhìn vợ gầy sụt, tôi thương lắm. Khi đó, tôi tự nhủ, đợi con lớn, rồi sẽ học kinh doanh để có tiền hỗ trợ một phần nào.

Vợ về được một tháng. Việc nhà cô làm hết, lao vào bếp nấu cơm, rửa bát, lau dọn nhà cửa sạch sẽ. Bữa nào đi làm về, tôi đều thấy cơm nước tươm tất. Đã hơn một năm qua, trong nhà không có bàn tay người phụ nữ, một mình tôi tất tả, vừa làm việc, vừa chăm con. Nay vợ về trông căn nhà sáng sủa hẳn lên.

Cô ấy vẫn chiều tôi như lúc ở nhà. Tôi ngỡ ngàng vì vợ càng ngày càng trẻ đẹp ra, chuyện đó cũng rất điêu luyện. Tôi đã suy nghĩ cả đêm, thấy lo lo nhưng không dám nghĩ lung tung về vợ. Đã hơn một năm không gần gũi nên cô ấy sung sức như vậy cũng đúng thôi.

Vợ càng ngày càng xinh ra, còn tôi mới có một năm mà đã già đi trông thấy, tóc tai xơ xác. Cô ấy mua cho tôi rất nhiều thuốc thang, khuyên tôi nên chăm lo cho sức khỏe hơn.

Một tháng trôi qua thật nhanh, vợ tôi lại ra nước ngoài. Tết năm sau cô ấy không về, thỉnh thoảng chỉ gọi điện hỏi thăm qua loa tình hình các con.

Ảnh minh họa

Xa vợ quá lâu, thú thực là trong thời gian đó tôi cũng có ra ngoài giải quyết nhu cầu. Nhưng quá lắm cũng chỉ là tình một đêm cho đỡ nhớ hơi ấm của đàn bà thôi, chứ trong lòng tôi vợ vẫn chỉ có vợ là duy nhất.

Tôi cũng tin vợ mình là người hết mực thương yêu chồng con. Chỉ vì cuộc sống mưu sinh cô ấy mới phải tạm xa gia đình để đi làm ăn nơi đất khách xa xôi. Vợ là người đàng hoàng, cô sẽ không bao giờ phản bội chồng.

Ấy vậy mà vợ tôi ở nước ngoài cho đến tận năm thứ 4, cô ấy không về mà chỉ gọi điện thông báo người ta ra hạn cho vợ tôi làm thêm hai năm nữa và động viên tôi cố gắng ở nhà chăm sóc các con.

Số tiền vợ gửi về tôi vẫn để ở ngân hàng, hằng tháng ra rút lãi cho con ăn học. Tôi dự định cô ấy về hẳn sẽ mua một miếng đất thật đẹp để làm nhà.

Vợ đi được năm năm thì về hẳn. Nhìn cô ấy mà tôi không thể nhận ra nữa. Người gầy mảnh mai, trẻ trung xinh đẹp, ăn mặc khác xưa, nói chuyện cũng nhẹ nhàng. Chúng tôi như người sống ở hai thế giới khác nhau.

Điều cay đắng hơn với tôi là vợ đưa về theo một thằng cu đã được hai tuổi. Thằng bé lai tây nhưng đôi mắt thì y chang vợ tôi.

Cô ấy đưa tôi một thẻ ngân hàng nói.

– Trong này có một tỷ mà bố của con em gửi cho, mong anh hiểu giúp, nếu anh không thể chấp nhận con em thì mình ly hôn. Em cũng không còn mặt mũi nào để sống chung với anh và các con nữa. Hai mẹ con em sẽ ra ở riêng.

Tôi bàng hoàng trước những gì đang xảy ra trước mắt. Thì ra bốn năm qua vợ không về thăm chồng con lấy một lần là có lý do. Cô ấy đã sống với một người nước ngoài và có con chung với ông ta. Nhưng sau kết thúc dự án, ông ta không cưới mà để cô đem thằng bé về Việt Nam nuôi dưỡng.

Tôi không biết phải làm gì nữa, cô ấy đã phản bội tôi thật rồi. Người vợ chăm chỉ, hết mực thương yêu chồng con ngày nào giờ tôi biết tìm ở đâu? Cô ấy đã không còn là vợ tôi nữa. Nhưng ly hôn ư? Điều đó đối với tôi suy nghĩ còn chưa từng, làm sao tôi có thể làm được đây?


Loading...