“Vợ anh đã nói gì với em? Phải nhớ, anh yêu em nhiều lắm!”

Đây không phải là chuông tin nhắn của mình.. Vì khoảng thời gian bên nhau trước khi cưới quá ngắn, cô chưa từng kiểm soát anh đến 1 lần nên khi nghe tiếng chuông tin nhắn, sự tò mò khiến cô muốn mở điện thoại ra.

Cuối cùng thì ngày ấy cũng đến. Cái ngày mà trọng đại nhất trong cuộc đời, nó thay đổi và quyết định cả một quãng đời còn lại.. Và nó cũng đã đến với cô thật bất ngờ. 21 tuổi, đúng ra là 21 tuổi cả mụ, cô lên xe hoa về nhà chồng. Bạn bè đưa cô về nhà chồng mà mặt đứa nào cũng vui. Chỉ có cô là buồn.. Lạ thật, sao ngày vui của mình cô lại buồn đến thế!

– Em mệt ko? Chồng cô vừa hỏi vừa đưa khăn mặt cho cô.

– Em cũng bình thường. Cũng may tổ chức ở nhà hàng chứ ko có lẽ giờ em đang ôm 1 núi bát. Hehe.

– Bố mẹ dễ tính lắm. Em đừng lo.. Có gì cứ chia sẻ với anh nha!

Chồng cô hôn nhẹ cô 1 cái rồi đi tắm. So với bề mặt chung thì chồng cô là 1 người khá đẹp trai, khuôn mặt thư sinh một cách rất hài hoà. Giọng nói Hà Nội gốc ấm áp dễ nghe và cô chỉ biết rằng, 1 th.á.n.g yêu nhau để dẫn đến hôn nhân là bởi vì cô thích nghe giọng nói ấy. Nực cười nhỉ!

…Ting…ting….

Ảnh minh họa

Đây không phải là chuông tin nhắn của mình.. Vì khoảng thời gian bên nhau trước khi cưới quá ngắn, cô chưa từng kiểm soát anh đến 1 lần nên khi nghe tiếng chuông tin nhắn, sự tò mò khiến cô muốn mở điện thoại ra.

-“Anh à! Em vẫn ko chấp nhận đc sẽ có ngày hôm nay. Chúng mình đã từng rất yêu nhau cơ mà, tại sao anh lại bỏ em đi để lấy 1 người khác. Chỉ hôm qua thôi anh còn nt rằng anh đang mệt lắm và muốn được gặp e, vậy mà hôm nay ngày a lấy vợ vẫn là sự thật. Em phải làm thế nào để mạnh mẽ bây giờ đây?”

Cô thật sự ko thể tin đây là tin nhắn gửi đến cho chồng mình. Đọc lại đọc lại mà cô cảm giác mắt mình nhoè quá. Cảm giác gì thế này? Cô không hề thấy ghen nhưng sao nước mắt cứ chảy không thôi..

Cất điện thoại về chỗ cũ. Cô giữ bình tĩnh hết sức có thể. Chưa kịp biết làm gì thì anh vào phòng. Nhìn mắt cô đỏ anh có vẻ lo lắng.

– Sao thế em?

Anh vẫn nhẹ nhàng quan tâm như thế! Tự dưng cô nghĩ, hay với ai cũng có thể làm vậy.

– À.. Không sao. Tự dưng e thấy nhớ nhà, nhớ Bố Mẹ.

– A hiểu, thôi tối ngủ sớm rồi mai a đưa e về nhà chơi nha. Đằng nào mình cũng phải về lại mặt mà..

– Có thật chúng mình đã lấy nhau không?

– Em hỏi gì kì vậy? Em là của anh rồi, là vợ anh rồi, là tất cả đối với anh rồi, là cuộc sống của anh rồi….

– Chẳng hiểu sao tự dưng em cảm thấy, đến 1 ngày mình chẳng là gì của nhau..

Nói rồi cô bỏ xuống dứoi nhà. Mặc kệ cho a suy nghĩ về những lời mình vừa nói ra. Cũng có thể, khi anh mở điện thoại ra, 1 tin nhắn cực mới mà đã có người mở ra đọc thì anh sẽ hiểu vấn đề.

Cuộc sống cứ thế trôi qua trong im lặng. Cô chẳng nói với anh điều gì và a cũng ko hỏi tại sao cô lại nói vậy. Có lẽ cả 2 đã tự ngầm hiểu với nhau là người kia đã biết. Nhưng chẳng ai nói ra, cuộc sống vẫn tiếp diễn và chẳng hiểu sao cô lại cho rằng nó là điều bình thường đến lạ.

Lắm khi cô nghĩ có phải do cô ko yêu chồng mình, hay do cô học đc cách coi đó là điều đương nhiên trong cuộc sống. Cô cười, uh thì sống đơn giản cho đời thanh thản..

Continue…

Nguồn Myanh_0509


Loading...