Sát thủ Lê Văn Luyện tiết lộ danh tính người yêu, vào tù nhiều người đòi ‘làm thịt’ vì quá ác


Sau gần 5 năm ngồi tù, ‘sát thủ máu lạnh’ Lê Văn Luyện giờ đây đã khác khi được trải qua quá trình rèn dũa huấn luyện trong trại giam.

Không còn nghĩ mình đáng chết!

Suốt một thời gian dài, kể từ khi gây ra vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang), có lẽ Lê Văn Luyện là nhân vật được dư luận quan tâm, báo chí săn lùng nhiều nhất. Tưởng như tất cả những tình tiết liên quan đến vụ án, những góc cạnh chân dung tên “ác quỷ đội lốt người” này đều đã được phơi bày, bóc trần qua các phương tiện truyền thông.

Lê Văn Luyện buồn rầu khi nhắc đến mẹ

Có cảm giác, quỷ dữ ẩn mình trong khuôn mặt sáng láng ấy. Dù muốn, dù không, trong suốt buổi trò chuyện, thỉnh thoảng tôi vẫn phải nhắc lại đôi chút đến vụ giết người kinh thiên động địa mà Luyện đã từng gây ra.

Nhưng đáng kinh hãi ở chỗ, giọng hắn cứ đều đều, không cảm xúc, chậm rãi như vọng lên từ âm ty địa ngục khi thuật lại cái chuyện cắt cổ nạn nhân ra làm sao, máu phun thế nào, y như thể người ta nói về chuyện… vặt nắm lông gà.

Chỉ đến khi nhắc đến gia đình, người thân, đặc biệt là người mẹ và đứa em út mới lên 4 tuổi của mình, Luyện mới bộc lộ chút ít như là sự xót xa, ân hận. Nhưng tuyệt nhiên không có, Luyện nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng. Và, trong cả buổi, cũng không thấy hắn nói “mình đáng chết”, như đã từng nhắc nhiều lần với báo chí.

Tự làm mới mình bằng thói quen… đọc sách!

Trong suốt buổi trò chuyện cùng Công lý & Xã hội, Lê Văn Luyện bộc lộ gần như tất cả cái bản chất lệch lạc, bất thành nhân của mình. Không chỉ nổi bật ở cái bản chất lưu manh, hắn còn khiến người đối diện hoảng loạn, kinh khiếp bởi sự lạnh lùng, tàn độc toát lên từ chân tơ, kẽ tóc.

Thói quen của Luyện giờ đây là đọc sách thánh hiền

Nhưng cũng phải thừa nhận, khi giông gió qua đi, dư luận cũng dần chìm lắng thì ở trong Trại giam số 3 này, Luyện đã có chút ít thay đổi dù là rất hiếm hoi. Ngay ở cách xưng hô, hắn cũng đã học được phép tôn trọng người lớn tuổi, trả lời câu hỏi cũng không còn tuyệt đối nói trống không.

Và đặc biệt, kể từ khi vào đây, Luyện còn học được thói quen… đọc sách! Vẫn biết, chuyện đọc sách, báo của phạm nhân để giải trí nó chỉ là chuyện hết sức bình thường mà trại giam nào cũng có, ấy nhưng cái chuyện Lê Văn Luyện, kẻ từ nhỏ tới giờ chỉ quen với dao phớ chọc tiết lợn, game online, suốt ngày giao du với đám choai choai du thử, du thực mà nay tự nhiên thích đọc sách, lại là sách “thánh hiền” thì âu cũng là chuyện lạ thường.

Thế cho nên, dù chả biết cái đầu trọc lốc của Luyện học được những gì sau ít ngày “đánh đu” với thú vui “tao nhã” là đọc sách ấy, nhưng như thế cũng còn may mắn vạn lần nếu hắn bỏ ra cả quãng năm dài, tháng rộng sắp tới để học hỏi những vô luân, tàn độc vốn đầy rẫy trong chốn lao tù.

“Có phạm nhân chửi em ác và còn đòi “làm thịt”…”!

Chia sẻ về những ngày đầu chuyển trại giam, Luyện vẫn nói với thái độ bất cần kể cả khi có phạm nhân đòi làm thịt vì “ác quá”. Thời gian ngồi tù, Luyện đọc sách thánh hiền và coi nó như một thói quen khi trong trại giam. Luyện cũng tiết lộ về ‘người yêu’ tên Thanh Tâm ở Bắc Giang và chỉ cách nhà vài km.

Theo Công Lý


Loading...