Bị cáo 79 tuổi hiếp dâm bé 3 tuổi không đi nổi tại tòa, về nhà “chạy” phăm phăm, cuốc đất ngoài vườn


Bị cáo 79 tuổi hiếp dâm bé 3 tuổi ở Ba Vì không đi nổi khi xét xử phiên tòa sơ thẩm ngày 6/9 nhưng khi được tại ngoại về nhà vẫn đi lại, sinh hoạt bình thường.

Bị cáo 79 tuổi hiếp dâm bé 3 tuổi ở tòa không đi nổi phải nhờ người thân giúp đỡ

“Ở tòa không đi nổi, về nhà đi lại bình thường”

Liên quan đến vụ bé gái 3 tuổi bị đối tượng 79 tuổi hiếp dâm ở Ba Vì. Sau gần 2 năm xảy ra vụ việc, ngày 6/9, TAND TP Hà Nội đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử vụ án.

Theo đó, bị cáo Nguyễn Văn Vĩnh (SN 1938, trú tại xã Chu Minh, Ba Vì, Hà Nội), bị tòa tuyên án 8 năm tù về tội “Hiếp dâm trẻ em”.

Ngôi nhà bị cáo 79 tuổi hiêp dâm bé 3 tuổi ở Ba Vì

Trước đó, khoảng 7h sáng ngày 5/10/2015, cháu N. (3 tuổi) ở nhà bà ngoại, có sang nhà Nguyễn Danh Vĩnh để chơi. Sau đó, bị cáo Vĩnh đã dụ dỗ cháu N. và thực hiện hành vi phạm tội.

Những năm th.á.n.g ròng rã gõ cửa cơ quan chức năng để làm sáng tỏ sự việc cũng là cả một quá trình khổ cực của người bố có con gái bị x.â.m h.ạ.i.

Bị can 79 tuổi hiếp dâm bé 3 tuổi ở tòa đi không nổi về nhà đi phăm phăm

Tuy nhiên, với mức án 8 năm mà bị cáo Nguyễn Văn Vĩnh phải nhận, gia đình bé gái 3 tuổi bị x.â.m h.ạ.i cho rằng, bản án đó chưa thỏa đáng và đã gửi đơn kh.á.n.g cáo lên cấp cao hơn để mở phiên tòa phúc thẩm.

Dù ở tòa không đi nổi nhưng về nhà bị cáo 79 tuổi vẫn đi thoăn thoắt, bê cả cây quần áo

Trưa 20/9, trao đổi với PV, anh B.T.M (bố bé gái 3 tuổi) bức xúc cho biết: Ở phiên xét xử ngày 6/9, tại tòa bị cáo Vĩnh tỏ ra ốm yếu, không tự đi lại được, phải nhờ sự giúp đỡ của người thân mới ngồi trước vành móng ngựa.

Thế nhưng, khi kết thúc phiên tòa xét xử với bản án đã tuyên, bị cáo Vĩnh trở về nhà vẫn tự đi đứng, sinh hoạt bình thường.

Thậm chí, ngày 14/9, bị cáo Vĩnh còn vác cả cây quần áo đi phăm phăm vào nhà, khác hẳn với hôm hầu tòa.

Khi cho cây quần áo vào nhà xong, bị cáo vẫn đi ra ngoài bình thường, khác hẳn với lúc ở tòa

“Về nhà, đối tượng vẫn đi lại bình thường, không hề ốm yếu đến nỗi nằm gục như ở phiên tòa sơ thầm vừa rồi. Dù đối tượng có tuổi cao đi chăng nữa nhưng cũng nên xét xử theo đúng khung hình phạt đối với tội danh mắc phải”, anh M. nói.

Theo anh M. gia đình anh rất bức xúc trước việc từ khi bị khởi tố bị can đến khi bản án có hiệu lực tại phiên tòa sơ thẩm nhưng bị cáo Vĩnh không bị tạm giam, vẫn được tại ngoại.

“Tôi mong phiên xét xử phúc thẩm lần này tòa sẽ xử đúng người, đúng tội, để làm bài học răn đe cho xã hội”, anh M. bày tỏ.

Mong kẻ gây tội sẽ bị trừng trị đúng tội danh

Chia sẻ về con gái, sau khi xảy ra sự việc đến nay, anh M. cho biết: “Cháu vẫn nhớ về quá khứ rồi sợ hãi, hay tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, mỗi lần như vậy vợ tôi phải an ủi, động viên. Tôi lo lắng sau này lớn lên cháu lại mặc cảm về quá khứ thì rất khổ”.

Ngồi ở tòa bị cáo 79 tuổi phải có người thân đỡ

Chia sẻ về cuộc đời mình, anh M. bảo: “Ngày xưa tôi cũng khổ, mẹ mất, tôi ở với bố trên Lào Cai. Sau này bố lấy vợ mới, tuy dì vẫn đối tốt với tôi nhưng do mặc cảm bị bạn bè trêu chọc nên tôi đã bỏ nhà, nhảy tàu xuống Hà Nội từ năm 1999 (lúc đó anh M. 9 tuổi).

Quá trình xuống Hà Nội, anh mưu sinh đủ nghề, từ đánh giầy đến làm thuê, làm mướn để sống qua ngày. Đến năm 2000, anh được đưa vào Trung tâm Bảo trợ xã hội 4 trên Ba Vì để sống và học tập.

Sau khi nhấc cây quần áo vào bị cáo Vĩnh nhanh nhẹn đi ra cổng

Đến năm 2005, anh rời trung tâm ra ngoài đi học làm bánh ngọt và theo đuổi mơ ước đã ấp ủ từ lâu. Đến năm 2007, anh M. bắt đầu đi làm, trải qua vô số nghề, để khi nhìn lại quãng đường đã đi, anh thấy khâm phục chính bản thân.

Khi kể về người vợ đầu ấp tay gối với mình, anh M. mỉm cười: “Có lẽ tôi với vợ đến với nhau là do cái duyên. Tôi và cô ấy quen nhau từ hồi còn học trên trung tâm bảo trợ, sau này ra đi làm cũng không nói chuyện, một hôm cô ấy nhờ tôi tìm việc, rồi cả 2 bén duyên từ đó”.

Khi ra về người thân phải cõng bị cáo ra xe

Ngoài ra, anh M. cũng chia sẻ thêm, anh và vợ có cuộc sống bình thường, đủ ăn, đủ mặc. Hai vợ chồng sinh được 2 người con, anh mở tiệm bánh ngọt, làm theo niềm đam mê.

Nhưng sau khi con gái anh xảy ra chuyện như vậy, anh phải gác lại tất cả công việc đi gõ cửa các ban ngành đòi công lý cho con gái.

Năm 2016 bi cáo Vĩnh vẫn còn quốc đất ngoài vườn. Ảnh GĐNNCC

“Người làm cha, làm mẹ nào cũng đau đớn khi con gái bị như vậy, càng đau hơn khi phải chia sẻ sự việc không hay lên mặt báo. Để sự việc sớm được sáng tỏ, không bị chìm xuống và kẻ ác sớm bị trừng trị, tôi đành phải nhờ báo chí vào cuộc”, anh M. tâm sự.

Theo Đời sống plus


Loading...